This is default featured slide 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

19 cách đơn giản hóa cuộc sống

Trong lúc mình đang cảm nhận được sự mệt mỏi của cuộc sống thì người bạn đã gửi cho mình những dòng thật ý nghĩa. Bạn đã gom lại thành 19 điều giúp đơn giản để làm cuộc sống của chính mình.

Đơn giản cuộc sống để niềm vui có cơ hội 'lên ngôi'. Khi đó, những muộn phiền, lo toan sẽ không còn đeo bám bạn.

1. Sống thật với cảm xúc. Nếu cứ phải đeo một lớp "mặt nạ", bạn sẽ luôn cảm thấy nặng nề và mệt mỏi. Mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều khi bạn có thể bày tỏ những cảm xúc rất đỗi giản dị như: vui thì cười, buồn thì khóc.

2. Là chính mình dù bạn thành công hay thất bại.

3. Chân thành với những người xung quanh.

4. Tận hưởng những hạnh phúc bình dị. Cứ mải mê với công việc mà không có thời gian nghỉ ngơi sẽ khiến bạn "nổ tung" đầu óc. Hãy dành thời gian để nhâm nhi một ly café trong một buổi sáng êm đềm, đi dạo, hàn
huyên cùng bạn bè... Điều này sẽ giúp tinh thần bạn thư thái hơn.

5. Không cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người, vì thực tế là bạn không thể làm được điều đó.

6. Sức khỏe chính là cuộc sống của bạn. Hãy chăm sóc và bảo vệ nó.

7. Đừng dành thời gian cho sự đố kỵ vì nó không mang lại niềm vui cho bạn. Càng so sánh bạn sẽ chỉ càng nhận sự thua thiệt về bản thân.

8. Quẳng vào sọt rác những thứ làm cho bạn thấy đau lòng.

9. Giải tỏa phiền muộn bằng những niềm vui do bạn tự tạo ra: vui chơi cùng bạn bè, lắc lư theo điệu nhạc, hát hò ầm ĩ...

10. Học cách quản lý thời gian. Mỗi người chỉ có 24 tiếng mỗi ngày nhưng có người biết tận dụng để làm được rất nhiều việc mà vẫn vui vẻ, trong khi một số khác thì luôn có cảm giác "quá tải".

11. Nói lời yêu thương với những người mà bạn yêu quý.

12. Thỉnh thoảng nên "đổi gió" bằng những chuyến du lịch.

13. Học cách "bày vẽ" một vài món ăn để tự thưởng cho bản thân khi cần thiết.

14. Từ bỏ một thứ gì đó, nếu nó khiến bạn phát chán.

15. Mở rộng các mối quan hệ, kết bạn với nhiều người để thấy thế giới thật thú vị. John Lennon từng nói: "Hãy đếm tuổi của bạn bằng số bạn bè chứ không phải số năm. Hãy đếm cuộc đời bạn bằng nụ cười chứ không phải bằng nước mắt".

16. Đừng tốn thời gian để than phiền về những thứ bạn không bao giờ có.

17. Thỉnh thoảng hãy tổng kết lại những thứ bạn đã làm được. Nó sẽ khiến bạn ngạc nhiên về khả năng của bản thân.

18. Gặp "chướng ngại vật" thì đi chậm lại chứ đừng quay đầu. Hãy luôn nhắc mình: "Tôi là một người đi chậm, nhưng không bao giờ đi lùi" (A.Braham Lincoln, Tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ).

19. Đặt thứ tự ưu tiên cho những việc cần làm và cố gắng thực hiện theo trình tự đó.

Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013

Mẹ và cuộc hành trình của bạn

Khi bạn bước chân vào thế giới này, mẹ đã ôm bạn trong tay. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc như một nữ thần báo tử.
Khi bạn 1 tuổi, mẹ đút từng miếng ăn và chăm sóc cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khóc suốt đêm dài.
Khi bạn 2 tuổi, mẹ tập cho bạn đi. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bỏ chạy đi khi mẹ gọi.
Khi bạn 3 tuổi, mẹ làm cho bạn tất cả những bữa ăn với tình yêu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quăng đĩa cơm xuống sàn.
Khi bạn 4 tuổi, mẹ cho bạn một vài cây bút màu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tô chúng lên bàn ăn.
Khi bạn 5 tuổi, mẹ diện cho bạn vào những ngày lễ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ngã ùm vào đống bùn gần nhất.
Khi bạn 6 tuổi, mẹ dắt tay bạn đến trường. Bạn cám ơn mẹ bằng cách la lên:” Con không đi”
Khi bạn 7 tuổi, mẹ mua cho bạn quả bóng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ném nó qua cửa sổ nhà bên cạnh.
Khi bạn 8 tuổi, mẹ cho bạn một cây kem. Bạn cám ơn mẹ bằng cách để nó chảy cả vào lòng bàn tay.
Khi bạn 9 tuổi, mẹ cho bạn đi học piano. Bạn cám ơn mẹ bằng cách chẳng bao giờ ngó ngàng đến việc thực hành.
Khi bạn 10 tuổi, mẹ làm tài xế cho bạn suốt ngày, từ đi chơi bóng đến tập thể dục rồi hết tiệc sinh nhật này đến tiệc sinh nhật khác. bạn cám ơn mẹ bằng cách khi đến nơi nhảy ra khỏi xe và chẳng bao giờ quay lại.
Khi bạn 11 tuổi, mẹ dẫn bạn cùng bạn bè đi xi-nê. Bạn cám ơn mẹ bằng cách xin ngồi ở hàng ghế khác.
Khi bạn 12 tuổi, mẹ răn bạn rằng không được xem những chương trình ti vi nào đó. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đợi cho mẹ rời khỏi nhà rồi bật lên xem.
Khi bạn 13 tuổi, mẹ đề nghị bạn cắt tóc. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bảo mẹ rằng không biết thế nào là sành điệu.
Khi bạn 14 tuổi, mẹ cho bạn đi trại hè xa nhà một tháng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quên chẳng viết lấy một lá thư.
Khi bạn 15 tuổi, mẹ đi làm về và chờ đợi sự chào đón của bạn. bạn cám ơn mẹ bằng cách khoá cửa phòng ngủ.
Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn lái chiếc xe của mẹ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách lấy nó chạy bất cứ lúc nào có thể.
Khi bạn 17 tuổi, mẹ đang đợi một cuộc gọi quan trọng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tán dóc trên điện thoại đến giữa đêm. Khi bạn 18 tuổi, mẹ đã khóc trong ngày tốt nghiệp của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đi chơi với bạn bè đến chiều tối.
Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cho bạn, lái xe đưa bạn đến trường đại học, mang túi sách cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tạm biệt mẹ bên ngoài dãy phòng tập thể để khỏi lúng túng trước mặt bạn bè.
Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn gặp gỡ ai chưa. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đáp:” Đó không phải là chuyện của mẹ”.
Khi bạn 21 tuổi, mẹ đề nghị bạn những nghề nghiệp nào đó cho tương lai. Bạn cám ơn mẹ bằng cách trả lời :” Con không muốn giống mẹ”.
Khi bạn 22 tuổi, mẹ ôm bạn tại ngày lễ tốt nghiệp. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách hỏi xem mẹ có thể tặng bạn một chuyến du lịch Châu Âu không?
Khi bạn 23 tuổi, mẹ sắm sửa tất cả đồ đạc cho căn hộ đầu tiên của bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng những người bạn của mẹ thật xấu xí.
Khi bạn 24 tuổi, mẹ gặp vị hôn phu của bạn và hỏi về những kế hoạch tương lai của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách giận giữ và càu nhàu:” Con xin mẹ đấy”.
Khi bạn 25 tuổi, mẹ lo lễ cưới cho bạn, mẹ khóc và bảo mẹ yêu bạn biết bao. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách dọn đến sống ở một nơi xa tít.
Khi bạn 30 tuổi, mẹ gọi bạn và khuyên bảo về việc chăm sóc trẻ con. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách bảo rằng:” Mọi việc giờ đã khác xưa rồi”.
Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi điện để nhắc bạn nhớ một sinh nhật của người thân. Bạn cảm ơn mẹ bằng câu trả lời:” Con thật sự bận mẹ ạ”.
Khi bạn 50 tuổi, mẹ ngã bệnh và cần bạn chăm sóc. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách tìm đọc sách về đề tài :” Cha mẹ trở thành gánh nặng cho con cái như thế nào?”.
Và rồi, một ngày kia, mẹ lặng lẽ ra đi. Tất cả những điều bạn chưa bao giờ làm sụp đổ tan tành.” Hãy ru con ngủ, ru con qua suốt đêm dài. Bàn tay đưa nôi… có thể cai trị cả thế giới.”
Ta hãy dành một giây phút nào đó để báo hiếu và tỏ lòng kính trọng đối với người ta gọi là Mẹ, dù rằng một số người có thể sẽ không nói điều đó thẳng thắn với mẹ mình. Chẳng có điều gì có thể thay thế mẹ được. Hay trân trọng từng giây phút, dầu rằng đôi khi mẹ không phải là người hiểu ta nhất trong những người bạn của ta, có thể không đồng ý với những suy nghĩ của chúng ta, nhưng người ấy vẫn là mẹ bạn!!!
Mẹ sẽ luôn ở bên bạn, lắng nghe những phiền muộn, niềm vui cũng như nỗi thất vọng của bạn. Hãy tự hỏi chính mình:” Mình có dành đủ thời gian cho mẹ để lắng nghe những phiền muộn và buồn chán của người nội trợ suốt ngày ở trong bếp không???”.
Yêu thương và kính trọng mẹ, dù rằng bạn có thể có cách nhìn khác với mẹ. Khi mẹ ra đi, những kỉ niệm yêu mến của qua khứ và cả nuối tiếc sẽ ở lại.
Đừng xem những điều gần gũi nhất với trái tim bạn là hiển nhiên. Yêu mẹ hơn bản thân mình, vì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa nếu không có Người

* Rồi một ngày, mẹ mất.
Tất cả những gì bạn chưa bao giờ làm, bây giờ trôi vụt qua trước mắt bạn như một tia sét.
Chẳng có gì có thể thay thế được mẹ.
Dù có những khi mẹ chẳng phải là người bạn tốt nhất.
Có khi mẹ bất đồng với bạn, nhưng mẹ vẫn là mẹ của bạn.
Mẹ luôn ở bên cạnh, lắng nghe những nỗi buồn, những lo lắng của bạn.
Bạn hãy tự hỏi mình xem, bạn đã dành đủ thời gian cho mẹ chưa?
Và liệu
BẠN CÓ YÊU MẸ KHÔNG?
Thời gian trôi qua rất nhanh, hãy trân trọng những giây phút bạn còn đang có bố mẹ ở bên để bày tỏ sự yêu thương của mình với các bậc sinh thành nhé!  

Có một ngày

Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra sự khác biệt tinh tế giữa việc giữ một bàn tay và sự rang buộc một tâm hồn.
Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra tình yêu không còn là điểm tựa và bên nhau không có nghĩa là bình yên.
Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra nụ hôn không phải là lời cam kết và quà tặng khác với lời hứa thật lòng.
Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra không phải mùa nắng nào cũng đẹp.
Và bạn biết chấp nhận thất bại với tư thế ngẩng cao đầu và đôi mắt sang, với sự cao thượng của tuổi trưởng thành chứ không bi lụy, cố chấp của trẻ thơ.
Có ai đi không vấp ngã một đôi lần.
Hãy góp nhặt những mảnh vỡ của mình và bước tiếp từ đây – trên con đường đã chọn của những ngày hôm nay và không trông chờ vào những gì chưa chắc chắn của ngày mai.
Bạn hãy cho đi đừng tiếc nuối, níu kéo. Có ai cho đi mà cảm thấy mất bao giờ?
Và hãy giữ lại những điều tốt đẹp nhất, gieo hạt trồng hoa trên mảnh đất tâm hồn, hơn mòn mỏi đợi chờ ai mang đến.
Và bạn nhận ra rằng mình đã vượt qua.
Cuộc sống sẽ thêm phần ý nghĩa
Tự do mơ về những điều sẽ đến
Ngước mắt vượt qua khung cửa sổ - ngắm nhìn các vì sao
Cảm nhận thật rằng bạn đang sống
Bản lĩnh, mạnh mẽ và xứng đáng
Dù bất kỳ điều gì xảy ra
Tất cả là bắt đầu , với tất cả những gì vốn có
Chờ đón bạn phía truớc.
Trong ánh mắt lấp lánh niềm tin
Của ngày mới mang đến.
Veronica A. Shoffstall
You never lose by loving. You always lose by holding back ( Barbara De Anggels )

Người thầy và những tờ tiền cũ

Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay mẹ nó mà là người thầy kính yêu của nó...

Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình "làm sao mà chọi với người ta"!... Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng "mình có thể".

Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy nó... Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó.

Rồi thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học "nhân-lễ-nghĩa" của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là "bí kíp" rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra. Nó đã không "cảnh giác" thừa. Gói "bí kíp" mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền 10.000đ bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! 900.000đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc.

Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Hai năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất!)... Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy. Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: "Thầy H. mất rồi!". Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ: "Sao thầy mất?", rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: "Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã...".

Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh... Đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm... Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: "Thầy ơi... sao không đợi con về...!?". Vì nó cứ đinh ninh: nếu đổi những đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về...

Hoa hạnh phúc cuối cùng

Có một loài hoa rất ít người biết đến, vì nó chỉ nở duy nhất một lần lúc cuối đời. Đó là hoa Tre, mà nó còn có tên gọi: hoa hạnh phúc cuối cùng.



 Tôi không nhớ lần thấy hoa tre nở là mùa nào trong năm vì cũng chỉ mới thấy có một lần trong đời, lúc còn rất nhỏ. Chỉ nhớ là, tự dưng vào một ngày, ngước mắt nhìn lên, thấy khóm tre bên cạnh nhà mình bàng bạc một màu như sương như khói. Cả rặng tre nở bông màu vàng nhạt. Hoa tre trông gần như hoa lúa, nở rộ từng chùm, kéo dài đến tận ngọn các cành con nhỏ nhất của cây. Khi hoa sắp tàn thì màu vàng nhạt chuyển thành màu bạc bạc. Lúc hoa tre nở thì lá tre cũng không còn xanh nữa và cũng thưa hơn. Mỗi lần gió đến, chỉ còn thấy hoa lao xao rơi rụng.

Hoa tre tàn, cây tre đã nở hoa ấy sẽ tự chết khô. Tre và hoa tre chết đứng chứ không rủ xuống như bao loài hoa khác, tre và hoa như đang thi gan cùng trời đất. Một hình ảnh hiên ngang và bất khuất giữa trời đất mênh mông. Thản nhiên trong cõi đi về tựa như một triết nhân đã ngộ được chân lý về sự sống chết của cuộc đời. Từ khi sinh ra, tre đã sống và trả nghĩa cho đất cho người. Khi tre nở hoa cũng là lúc tre giã từ cuốc sống. Một cái chết hùng tráng, không cho người cảm giác bi ai, não nùng của sinh tử biệt ly. Tre nở hoa trước khi chết. một cách đi vào cõi chết rất đẹp, ung dung tự tại tựa như một triết nhân đã giác ngộ chân lý về lẽ sống chết. Và tôi đã nhìn thấy sự chết khô của cả khóm tre bên cạnh nhà. Đó là lý do tại sao người ta còn gọi hoa tre là Hạnh Phúc Cuối Cùng.

Tôi nói đã từng thấy hoa tre mà nhiều người không tin rằng, tre có hoa. Ngay cả những đứa bạn lớn lên cùng từ nhỏ chúng nó cũng rất lạ lẫm khi tôi hỏi: “Quê bây giờ có hoa tre nở không?”

M.H

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013

Những hòn đá cuội, sỏi to trong cuộc sống


Trích nguồn: http://luaviet.co/vn/nhung-hon-da-cuoi-soi-to-trong-cuoc-song.lv


Có một ngày nọ, một vị giáo sư lớn tuổi của Trường Quốc gia Hành Chánh được mời đến tham gia giảng dạy tại một khóa tập huấn cho một nhóm 15 vị lãnh đạo của 15 công ty lớn về “kế hoạch thời gian hiệu quả”.
Nội dung tập huấn này là một trong năm nội dung của khóa tập huấn. Vị giáo sư chỉ có duy nhất một giờ để giảng dạy.

Ðứng trước nhóm học trò tài ba này (sẵn sàng ghi lại tất cả những gì giáo sư sẽ truyền đạt), ông giáo sư lần lượt nhìn từng người một, rồi nói với họ: “Chúng ta sẽ thực hiện một thí nghiệm.”

Ở dưới bàn của vị giáo sư, trước các học viên, ông lôi ra một bình thủy tinh cỡ 4 lít và đặt nó nhẹ lên bàn trước mặt ông. Kế đó ông mang ra hơn một chục hòn sỏi to gần bằng trái banh tennis và ông đặt từng hòn sỏi vào bình thủy tinh.


Khi bình thủy tinh đã đầy các hòn sỏi và không thể nào cho thêm nữa thì ông từ từ đưa mắt nhìn các học viên và hỏi:

“Thế là cái bình đã đầy chưa, các bạn?”

Tất cả mọi người đồng thanh trả lời:

“ Vâng, đầy rồi !”

Vị giáo sư chờ đợi trong giây lát và nói: “Thật sao?”

Sau đó, một lần nữa, ông cúi xuống bàn, lôi ra một chậu đầy các hòn sỏi nho nhỏ và một cách cần thận, ông cho các hòn sỏi nho nhỏ này vào bình thủy tinh, ông lắc và trộn đều bên trong bình và các hòn sỏi nho nhỏ này len lỏi vào các khe giữa các hòn sỏi to xuống đến tận đáy bình thủy tinh.

Vị giáo sư lại đưa mắt nhìn các học viên và hỏi lại: “Bây giờ bình này đã đầy chưa vậy?”. Lần này, các học viên bắt đầu hiểu cái trò này.

Một học viên trả lời: “Chắc chưa!”. “Tốt”, ông giáo sư trả lời.

Lần này ông lại lôi ra từ dưới gầm bàn một chậu cát. Thế rồi ông cẩn thận cho cát vào bình thủy tinh và cát lấp dần các khoảng trống giữa các hòn sỏi to và hòn sỏi nho nhỏ.

Một lần nữa, ông ta hỏi: “Bình đã đầy chưa?”

Lần này, không do dự và các học viên tài ba đồng thanh trả lời: “Chưa đâu thầy!”

“Tốt lắm!”, vị giáo sư già trả lời.

Trong khi các học viên chờ đợi điều gì còn xảy ra nữa thì ông giáo sư này lôi ra thêm một bình nước và cho vào bình thủy tinh cho đến khi nước đầy tới miệng bình.

Vị giáo sư đưa mắt nhìn các học trò của mình và hỏi:

“ Thí nghiệm này cho chúng ta biết điều gì?”

Một trong số học viên can đảm nhất trả lời:

“Thưa Thầy, nó chứng minh cho thấy có khi chúng ta tưởng là lịch làm việc của chúng ta đã đầy ắp và nếu chúng ta muốn, chúng ta cũng có thể thu xếp, bổ sung cuộc hẹn, và nhiều thứ phải làm nữa !”

“Không phải thế!”, giáo sư trả lời. “Không phải như vậy, thật ra nó chứng minh cho chúng ta như sau đây: nếu chúng ta không đưa các hòn sỏi to vào bình trước, chúng ta không bao giờ bỏ hết tất cà các thứ này vào.”

Mọi người đều im lặng, mỗi người đểu suy nghĩ về ý nghĩa này.

Vị giáo sư nói tiếp: “Vậy thì các hòn sỏi to trong cuộc sống của chúng ta là gì?”

“Sức khỏe của các bạn”

“Gia đình của các bạn”

“Bạn bè của các bạn”

“Thực hiện giấc mơ của các bạn”

“Làm những gì mình thích”

“Học hỏi”

“Bảo vệ quyền lợi”

“Nghỉ ngơi”

“Sử dụng thời gian”

“Hoặc… mọi thứ khác”

“Ðiều cần nhớ, chính là tầm quan trọng đặt những hòn sỏi to trước hết trong cuộc sống của mình, nếu không chúng ta có nguy cơ thất bại trong cuộc sống. Nếu chúng ta bỏ vào trước những thứ linh tinh (như sỏi nhỏ, cát..), chúng ta chỉ hoàn thành được những thứ linh tinh mà thôi và chúng ta không có đủ thời gian quý giá dành cho những điều quan trọng hơn nhiều của cuộc sống chúng ta”.

Và các bạn đừng bao giờ quên đặt câu hỏi cho chính mình:

“Những hòn sỏi to trong cuộc sống của ta là gì? Kế đó, các bạn hãy đặt nó trước vào bình.”

Sưu tầm

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

Bài toán lớn

Gió nhẹ lùa qua cửa sổ, làm tung bay những trang giấy mới tinh. Tôi đưa mắt nhìn theo, trong đầu đầy những suy nghĩ. Rồi tự hỏi: Cơn gió ấy bắt đầu từ đâu? Tôi lặng im một hồi lâu, tự dưng lòng mình thấy xôn xao có cái gì đó rưng rưng trên khóe mắt. Có phải chính vì thời gian của 17 năm làm tôi buồn. Cảm giác ấy sao khó tả quá. Tôi nghĩ tôi đang bước di trên một tấm thảm đỏ, có vẻ như nó đang gần với tương lai. Nhưng trên con đường ấy là những giọt mồ hôi, những giọt nước mắt của bậc sinh thành, người tạo ra tôi, nuôi tôi, dạy tôi, vì tôi mà hi sinh nhiều thứ. Chắc không riêng gì tôi mà có lẽ các bạn cũng đang có tâm trạng này. 


 
Cha mẹ như một bức tường che chắn cho con. Khi con ngã bước đến nâng, khi con khóc dỗ dành ân cần. Dù cho con có đi đến chân trời góc bể, đôi mắt hiền hòa vẫn theo dõi con. Khi con làm sai, một cái đánh, một tiếng la nhưng lòng đau như cắt.

Ngày trước, tôi đã không ngoan và rất quậy phá, thường bị ăn đòn. Những lúc như vậy, tôi giận cha mẹ lắm. Tôi vô tâm, hờ hững mặt cho mọi thứ qua đi. Nhưng sau thời gian học xa nhà, tôi bắt đầu nhìn lại và tôi đã hiểu, những trận đòn ấy là giúp tôi nên người. Tôi cũng dần cảm nhận được cha mẹ đang nghĩ gì.

Sự lao động cực nhọc đã làm cho đôi bàn tay cha chay mòn, nhưng tôi không là ngày xưa nữa, tôi sẽ nắm tay cha thật chặt, thật lâu không buông. Những vết nhăn hằng sâu đôi mắt mẹ, tôi sẽ ngắm mãi, yêu mãi những vết nhăn này.

“ Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”

Tình cảm mà cha mẹ dành cho con như là núi, là sông, là vô tận không một từ ngữ nào diễn tả hết được. Chỉ chính bản thân tự cảm nhận và thấu hiểu từ cái nhìn của cuộc sống. Thời gian trôi đi sẽ không bao giờ trở lại, ta chỉ có thể nhìn nó trôi đi khi mình chưa làm được gì đáng tự hào và hãnh diện.

Nên những ai bây giờ còn cha mẹ hãy yêu thương, kính trọng mang lại niềm vui, hạnh phúc và tiếng cười cho họ. Đó cũng là nét đẹp muôn đời làm nên đạo đức con người.

Cuộc đời có nhiều bài toán thật khó giải. Nhưng không phải bài toán nào cũng không giải được. Tôi đã giải xong bài toán cho đời mình. Còn bạn thì sao? Sẽ tiếp tục giải cho đến khi tìm ra đáp án nhé! Và hãy cùng tôi nói lời cảm ơn chân thành từ tận đáy lòng mình đến cha mẹ.

Trịnh Khánh Duy, lớp 12A8
Trường THPT Đầm Dơi
Niên khóa: 2012 - 2013